Những tín hiệu từ Nam Mỹ - đặc biệt là ĐT Argentina và ĐT Brazil, cho thấy khu vực này không còn đóng vai trò "kẻ thách thức", mà đang sẵn sàng bước vào cuộc cạnh tranh sòng phẳng với các cường quốc châu Âu.
Trong giai đoạn từ 2010 đến 2018, các đội tuyển châu Âu đã giành 3 chức vô địch liên tiếp tại World Cup, với ĐT Tây Ban Nha (2010), ĐT Đức (2014) và ĐT Pháp (2018). Chuỗi thành tích này không chỉ phản ánh sức mạnh chuyên môn, mà còn cho thấy sự vượt trội về hệ thống đào tạo, chiến thuật và chiều sâu đội hình của bóng đá châu Âu. Tuy nhiên, cục diện đã bắt đầu thay đổi khi ĐT Argentina đăng quang tại FIFA World Cup 2022, chấm dứt 20 năm chờ đợi của bóng đá Nam Mỹ.
Theo các phân tích từ Reuters và ESPN, thành công của Argentina không phải là hiện tượng nhất thời, mà là kết quả của một quá trình xây dựng đội hình có tính kế thừa và ổn định cao. Dưới sự dẫn dắt của HLV Lionel Scaloni, Argentina đã tạo ra một tập thể cân bằng giữa kinh nghiệm và sức trẻ. Những cầu thủ như Lionel Messi, Rodrigo De Paul hay Enzo Fernández không chỉ đảm bảo chất lượng chuyên môn, mà còn mang lại sự gắn kết – yếu tố then chốt trong các giải đấu lớn.
Trong khi đó, ĐT Brazil cũng đang cho thấy những dấu hiệu phục hồi mạnh mẽ. Sau những thất bại tại các kỳ World Cup gần đây, Brazil đang tiến hành trẻ hóa đội hình với hàng loạt tài năng mới như Vinícius Júnior, Rodrygo và Endrick. Theo ESPN Brazil, thế hệ cầu thủ này không chỉ sở hữu kỹ thuật cá nhân vượt trội, mà còn được đào tạo bài bản trong môi trường bóng đá châu Âu, giúp họ thích nghi tốt hơn với các trận đấu đỉnh cao.
Một điểm đáng chú ý là sự thay đổi trong cách tiếp cận chiến thuật của các đội Nam Mỹ. Nếu trước đây họ thường bị đánh giá là phụ thuộc vào cá nhân, thì hiện tại, các đội bóng như Argentina hay Brazil đã xây dựng được hệ thống chiến thuật rõ ràng và linh hoạt. Theo Reuters, khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh và thích nghi với nhiều phong cách chơi khác nhau đang trở thành lợi thế của các đội Nam Mỹ.
Tuy nhiên, châu Âu vẫn duy trì vị thế rất mạnh. Những đội tuyển như ĐT Pháp, ĐT Anh hay ĐT Tây Ban Nha tiếp tục sở hữu chiều sâu đội hình đáng nể. Theo The Guardian, lợi thế lớn nhất của các đội châu Âu nằm ở hệ thống đào tạo trẻ và khả năng duy trì sự ổn định trong thời gian dài.
ĐT Pháp, chẳng hạn, luôn có nhiều lựa chọn chất lượng ở mọi vị trí, cho phép xoay tua đội hình mà không làm giảm sức mạnh. Trong khi đó, tuyển Anh đang sở hữu thế hệ cầu thủ trẻ tài năng, kết hợp với kinh nghiệm từ các giải đấu lớn. Tây Ban Nha lại nổi bật với lối chơi kiểm soát bóng đặc trưng, được duy trì qua nhiều thế hệ.
Giới chuyên môn nhận định, FIFA World Cup 2026™ có thể trở thành giải đấu chứng kiến sự cân bằng rõ rệt nhất giữa hai khu vực. Không còn khoảng cách lớn như trước, các đội Nam Mỹ giờ đây có đủ nền tảng để cạnh tranh sòng phẳng. Trong khi đó, các đội châu Âu cũng không còn duy trì được sự áp đảo tuyệt đối.
Dù sao đi chăng nữa, kỳ World Cup lần này cũng bao hàm rất nhiều thứ mới như việc các đội tuyển phải liên tục di chuyển giữa 3 quốc gia đăng cai, hay số trận tăng lên đáng kể do số đội đã tăng từ 32 lên 48 đội. Nói cách khác, "meta" chinh phục World Cup của làng bóng đá thế giới sẽ thay đổi và không loại trừ khả năng, sự "soán ngôi" giữa các khu vực có thể xảy ra.