Chiều Ả Rập oi ả, những chiếc áo đỏ sũng nước vẫn miệt mài lao về phía trước, 90 phút… 100 phút, rồi 102 phút… Sau một loạt nỗ lực đưa bóng vào trung lộ của U23 Việt Nam, Minh Phúc đón bóng, xử lý gọn rồi xoay người tung cú dứt điểm tung lưới U23 UAE.
Giọng của bộ đôi BLV Khắc Cường - Tiến Dũng như lạc đi trong ít giây, rồi trở lại sự chuyên nghiệp vốn có bằng tuyên bố dõng dạc: U23 Việt Nam có lần thứ ba vươn lên dẫn trước. Và sau ngần ấy những gì đã thể hiện, những phút tiếp theo, đội bóng áo đỏ, cũng như người hâm mộ không xứng đáng phải "chơi tàu lượn cảm xúc" thêm một lần nào nữa.

Nhìn cách U23 Việt Nam thi đấu, chẳng ai có thể nghi ngờ về thành tích lọt vào bán kết của giải U23 châu Á. (Ảnh: Phúc Nghĩa).
Và rồi, khi tiếng còi mãn cuộc vang lên nơi mặt sân còn hầm hập hơi nóng, niềm vui như một dòng thác vỡ bờ. Trên sân, những chiếc áo đỏ đổ gục xuống cỏ, không phải vì kiệt sức, mà vì đã trút cạn tất cả những gì có thể cho 120 phút không khoan nhượng. Ngoài kia, từ Riyadh xa xôi, qua màn hình nhỏ nơi các quán cà phê, phòng khách, góc phố, Việt Nam như chung một nhịp hân hoan: Đội bóng của chúng ta, một lần nữa, góp mặt ở bán kết Giải U23 châu Á!




Khán giả có niềm tin rằng: U23 Việt Nam thực sự sẽ chiến đấu và chiến thắng bất cứ đối thủ nào, dù có là "khó nhằn" ra sao. (Ảnh: Phúc Nghĩa).
Tám năm trước, là Thường Châu tuyết phủ trắng sân, còn hiện tại là nắng gió Ả Rập. Hoàn cảnh có thay đổi, nhưng tinh thần, lối chơi hay mô phạm hơn là triết lý của bóng đá Việt Nam như ngày càng được bồi đắp: Kiên cường, lầm lũi bền bỉ và bùng nổ đúng thời điểm.
Và nếu kỳ tích Thường Châu năm đó, với người hâm mộ là những cảm xúc thăng hoa của lần đầu, thì hiện tại, là sự tự tin đã được xây chắc suốt gần 2 năm qua. Niềm tin ấy không còn mong manh hay đến từ sự ngẫu hứng hay những phút thăng hoa. Nó được xây bằng từng trận đấu, từng thời khắc chịu đựng áp lực và từng khoảnh khắc dám ngẩng cao đầu áp đặt thế trận. U23 Việt Nam không còn bước ra sân với tâm thế "thách thức số phận", mà là sự điềm tĩnh của một tập thể hiểu rõ mình là ai, muốn gì và có thể đi đến đâu.
Bốn trận, bốn chiến thắng, mỗi trận là một câu chuyện khác nhau, nhưng đều có chung một sợi chỉ đỏ: bản lĩnh của một đội bóng có tầm vóc. Bản lĩnh để vượt qua thời tiết khắc nghiệt, bản lĩnh để không nao núng khi bị gỡ hòa và bản lĩnh để kiên nhẫn tìm ra khoảnh khắc quyết định trong những phút cuối cùng. Đó không phải là thứ có thể hình thành trong ngày một ngày hai, mà là kết quả của một hành trình tích lũy, của niềm tin được trao và được đáp lại bằng nỗ lực không ngừng.
Người hâm mộ Việt Nam, vì thế, cũng vui theo một cách rất khác. Không chỉ là vỡ òa vì bàn thắng, mà còn là cảm giác an tâm, tin tưởng khi nhìn đội bóng áo đỏ đứng vững giữa sóng gió. Sự "đi bão" đêm nay không chỉ để ăn mừng một chiến thắng, mà còn là lời khẳng định thầm lặng: bóng đá Việt Nam - mà nền tảng là lứa cầu thủ trẻ, đã bước sang một chương mới, chín chắn hơn, tự tin hơn và tham vọng hơn.
Từ Thường Châu năm ấy đến Saudi Arabia hôm nay, thời gian đủ dài để cảm xúc chuyển hóa. Từ bất ngờ đến kỳ vọng, từ xúc động đến tin yêu. Và khi nắng chiều Ả Rập dần tắt, nhường chỗ cho đêm rực rỡ sắc đỏ ở quê nhà, người ta hiểu rằng chiến thắng này không chỉ mở ra một tấm vé đi tiếp, mà còn tiếp tục nuôi dưỡng giấc mơ lớn hơn – giấc mơ về một thế hệ bóng đá Việt Nam đủ sức đi xa, bằng thực lực và bằng niềm tin đã được tôi luyện qua năm tháng.
