Cứ mỗi bốn năm một lần, người hâm mộ bóng đá trên toàn thế giới lại háo hức chờ đợi sự kiện lớn nhất của môn thể thao vua: FIFA World Cup. Trước khi tiếng còi khai cuộc vang lên, các nghệ sĩ và nhà nghiên cứu đã phải dành nhiều năm để thiết kế, thử nghiệm và hoàn thiện trái bóng thi đấu chính thức, đây cũng một quá trình kết hợp giữa sáng tạo và kiểm chứng khoa học nghiêm ngặt.
Thiết kế dựa trên khối tứ diện đầy khác biệt của Trionda không chỉ thay đổi cách di chuyển trên sân, mà còn có thể tác động trực tiếp đến quỹ đạo, tốc độ và tính ổn định của bóng trong những trận cầu đỉnh cao tại FIFA World Cup 2026.
Được gọi Trionda (trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là "ba làn sóng"), trái bóng mới là biểu tượng cho ba quốc gia đồng đăng cai đó là: Mỹ, Mexico và Canada và cũng đánh dấu kỳ World Cup đầu tiên được tổ chức đa quốc gia. Trái bóng được ghép từ chỉ bốn tấm panel, con số ít nhất từng có trong lịch sử World Cup, giảm đáng kể so với cấu trúc 20 mảnh của trái bóng Al Rihla năm 2022.

Mỗi kỳ World Cup đều mang đến một thiết kế trái bóng mới đầy hứng khởi.
Khi hình học định hình trái bóng
Từ lâu, bái toán kinh điển trong thiết kế bóng đá vẫn luôn là: làm thế nào để tạo ra một khối tròn từ những mảnh vật liệu phẳng?
Cho đến nay, mọi trái bóng World Cup đều lấy cảm hứng từ các khối đa diện đều đó là những hình học ba chiều cơ bản nhất trong toán học. Đây là năm dạng hình duy nhất được cấu thành từ một loại đa giác đều, với số mặt gặp nhau tại mỗi đỉnh là như nhau.

Các khối đa diện đại diện cho những hình học ba chiều cơ bản nhất trong toán học.
Khối nhị thập diện - icosahedron (20 mặt tam giác) có hình dáng khá giống quả bóng, nhưng vẫn quá "nhọn" để lăn tròn mượt mà. Khi các đỉnh của nó được cắt bỏ, mỗi tam giác sẽ trở thành lục giác, còn mỗi đỉnh biến thành ngũ giác.

Cấu trúc của trái bóng cổ điển Telstar, được sử dụng tại World Cup 1970, với hai màu đen, trắng tương phản nhằm tăng khả năng hiển thị trên TV trắng đen vốn phổ biến thời bấy giờ.
Tứ diện - lựa chọn táo bạo dưới góc nhìn khoa học
Trionda cũng dựa trên một khối đa diện đều đó là hình tứ diện (tetrahedron) - một hình dạng thoạt nhìn có vẻ "ít giống quả bóng nhất".
Tứ diện gồm bốn mặt tam giác, với ba mặt gặp nhau tại mỗi đỉnh. Điểm mấu chốt trong thiết kế Trionda nằm ở hình dạng các panel: dù có ba đỉnh như tam giác thông thường, nhưng các cạnh được uốn cong. Đây cũng là một kỹ thuật "làm mềm" hình học, biến cấu trúc góc cạnh thành bề mặt gần với hình cầu hơn, giúp chúng ghép lại thành một bề mặt tròn hơn.

Phương pháp "làm mềm" một khối đa diện bằng cách uốn cong các cạnh không phải là điều xa lạ với người hâm mộ bóng đá. Trên thực tế, Trionda gợi nhớ mạnh mẽ đến trái bóng Brazuca - quả bóng sáu mảnh dựa trên hình lập phương từng xuất hiện tại World Cup 2014.

Bài học từ quá khứ: Jabulani và "cơn ác mộng vật lý"
Việc lựa chọn tứ diện cũng tiềm ẩn rủi ro. Lần gần nhất FIFA sử dụng thiết kế tương tự là trái bóng Jabulani (World Cup 2010) và nó đã gây tranh cãi dữ dội.
Cái tên "Jabulani" (trong tiếng Zulu nghĩa là "niềm vui") dường như đã "vui quá mức". Các cầu thủ phàn nàn rằng trái bóng có đường bay khó lường trước và không phản ứng như mong đợi đây là một vấn đề không chỉ đến từ cảm giác mà còn bắt nguồn từ vật lý khí động học.
Thiết kế của Jabulani kết hợp hai phương pháp tạo hình cầu: vừa cắt đỉnh để tạo tám mặt, vừa uốn cong các cạnh. Nó còn sở hữu một đặc điểm độc nhất: các panel được đúc nổi ba chiều theo dạng cầu.

Jabulani có thể coi là trái bóng tròn nhất từng được tạo ra. Vậy tại sao nó không hoạt động như kỳ vọng?
Câu trả lời nằm ở lực cản không khí (drag) là lực mà các phân tử không khí tác động ngược lại lên trái bóng khi nó bay. Thông thường, bóng càng bay nhanh thì lực cản càng lớn, làm chậm và thay đổi quỹ đạo. Tuy nhiên, mỗi trái bóng đều có một "tốc độ tới hạn" sau đó lực cản giảm đáng kể. Bề mặt càng trơn, ngưỡng này càng cao khiến quỹ đạo bóng trở nên khó kiểm soát hơn, chính sự "quá trơn" đó đã làm thay đổi hành vi của không khí xung quanh trái bóng.
Đó là lý do bóng golf có các vết lõm: chúng giúp giảm tốc độ tới hạn và cho phép bóng bay nhanh hơn. Điều này cho thấy: tròn và mịn hơn chưa chắc đã tốt hơn và cũng lý giải sự "khó đoán" của Jabulani.
Trionda – trái bóng chính thức của World Cup 2026: sự cân bằng lý tưởng trên bề mặt trái bóng
Việc giảm lực cản có lẽ là lý do Trionda được thiết kế với các vết lõm trên bề mặt và các đường nối uốn lượn. Các nhà thiết kế điều chỉnh kết hợp giữa độ nhám bề mặt, chiều dài và độ sâu đường nối để đạt được mức "nhám" tối ưu điều này giúp cầu thủ kiểm soát bóng tốt hơn khi thi đấu.
Không chỉ độ nhám, vị trí của các đường nối cũng ảnh hưởng đến độ ổn định của bóng trong không khí. Đặc biệt, các nhà nghiên cứu lo ngại về hiệu ứng "knuckleball" - hiện tượng bóng bay lắc lư khó đoán khi ít xoáy.
Khi bóng xoay nhanh, các đặc điểm bề mặt gần như được phân bố đều. Nhưng nếu bóng bay với ít xoáy, các vùng nhám và trơn sẽ chịu lực cản khác nhau, khiến quỹ đạo trở nên thất thường. Điều này có lợi trong bóng chày, nhưng lại là bất lợi trong bóng đá, nơi cầu thủ cần độ chính xác cao.

Cận cảnh đường nối và bề mặt ghép mảnh của bóng Trionda. Ảnh: Adidas Football
Để hạn chế hiện tượng này, các nhà thiết kế thường cố gắng tạo ra độ đối xứng tối đa. Và đây chính là điểm khiến Trionda gây tranh luận. Do dựa trên tứ diện, nó có ít trục đối xứng hơn so với các thiết kế truyền thống. Trong khi trái Telstar có tới 60 vị trí đối xứng quay, thì Trionda chỉ có 12.
Góc nhìn từ sân cỏ cho đến phòng nghiên cứu khoa học
Với các cầu thủ, lý thuyết chỉ là một phần. Điều quan trọng nhất vẫn là cảm giác thực tế. Cựu thủ môn Brad Friedel cho rằng việc làm quen với trái bóng là "rất quan trọng": "Chỉ cần tập luyện và cảm nhận những khác biệt nhỏ như độ bám khi khô, khi ướt, hay quỹ đạo khi tạt bóng."

Cựu thủ môn Brad Friedel người từng bắt hàng trăm trận bóng lớn nhỏ. Ảnh: Action
Tiền vệ Julia Grosso (Chicago Stars, từng thi đấu cho tuyển Canada) cũng chia sẻ: "Điều quan trọng vẫn là cách cả đội phối hợp để chiến thắng, chứ không phải trái bóng là loại nào." Tuy vậy, cô cũng nhấn mạnh việc tập luyện trước với bóng thi đấu là "rất hữu ích" để làm quen phản ứng của nó.
Không chỉ cầu thủ, giới khoa học cũng háo hức không kém. Nhà vật lý thể thao John Eric Goff (Đại học Puget Sound) cho biết ông "rất nóng lòng được chạm vào Trionda" để cảm nhận cấu trúc đường nối và các đặc điểm vật lý của nó.
Trong khi phần lớn người hâm mộ sẽ cổ vũ cho các cầu thủ,song song với đó, một "trận đấu thầm lặng" khác cũng đang diễn ra giữa con người - những định luật tự nhiên và trái bóng Trionda chính là tâm điểm của cuộc đối thoại đầy mê hoặc ấy.
Email: